Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Rất nhiều người quen đến thăm.
Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp. Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm.
Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ.
Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật.
Chẳng ai thua thiệt cả. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng.
Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Nhưng như thế chưa đủ. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.
Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.
Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ.