Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Dù lúc đó chả nghĩ gì. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Khóc cho vài năm tích tụ. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Nên bạn bỏ qua như không.
Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Trốn học mà để bị nói. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Mấy con hổ cũng thế.
Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Cháu mai sau là chúa sợ vợ.
Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.
Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Đây là một thử thách nữa.
Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.