Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái đó. Thì cô ta ăn tiền của tôi, phải khen tôi là sự dĩ nhiên. Ông đem bộ đồ đó lại tiệm, phàn nàn với người làm công đã bán bộ đồ đó cho ông.
Lòng tin của chị mạnh tới nỗi không ai nỡ chế giễu chị, mà từ hôm đó, còn hơi nể chị nữa. Hồi Franklin còn nhỏ, thô lỗ và vụng về, một ông bạn già dạy cho ông những chân lý nghiêm khắc này: "Ben, mày thiệt khó chịu. Nếu một y sĩ mổ hạch, lấy chất i-ốt trong đó ra thì bạn sẽ thành ra ngu xuẩn.
Đã ham muốn tất cả phải thành công và lời cầu nguyện nào chân thành cũng được chuẩn hứa. Mà có lẽ bây giờ tôi vẫn còn thích nữa. Hôm nọ tôi lại sở Bưu điện.
Tôi đã được biết anh Pete Barlow. Vì họ đã thấy rằng chỉ có cách xử trí đó là không hại danh dự thôi". Chưa bao giờ người ta nghe ông khen những người giúp việc ông như vậy.
(à, phải! Hãng ông giàu nhất, mạnh nhất. Trong 20 năm nữa, có lẽ tôi không còn tin tới nửa lời tôi đã nói trong cuốn sách này. Sau cùng ông ta phải nhận rằng tôi có lý, nhưng lúc đó tôi phải ra về, không kịp cho ông ta biết kết quả cuộc điều tra của tôi.
Họ đam mê sự mạo hiểm, sự tranh đấu hơn. Không hề tòng học một trường đại học nào hết, mà chưa đầy bốn mươi sáu tuổi, có tới bốn trường đại học cấp bằng danh dự cho ông, lại làm Hội trưởng ủy ban dân chủ quốc gia, và Tổng giám đốc sở Bưu điện. Rồi ông gọi cô thư ký của ông, và đưa tôi một cái giấy đặt hàng 35.
Lời kết luận? Đây, chính lời của ông Charles Schwab nói: "Muốn có kết quả, bạn phải khuyến khích lòng ganh đua, không phải lòng ganh đua ti tiện để kiếm tiền, mà một lòng ganh đua cao thượng hơn, lòng muốn mỗi ngày mỗi tiến, chẳng những thắng người mà thắng cả chính mình nữa". ÔNg đã sớm hiểu bài học đó. Thấy vậy, tôi phải đích thân làm công không cho chính phủ.
- A, thầy tưởng! Thầy tưởng! Luật pháp không cần biết thầy tưởng ra sao hết. Con gái bà không biết trả lời ra sao, sa lệ. Vậy, muốn thay đổi hành động của một người mà không làm phật ý họ và cũng không gây thù oán: Bạn hãy nói ý cho họ hiểu lỗi của họ.
Khi bà hỏi anh ta làm sao mà dụ dỗ được nhiều đàn bà như vậy thì anh ta đáp: Thằng khờ nào mà chẳng làm được. "Vả lại, còn mất cái lợi này nữa. Sau một bữa tiệc nấu khéo, các ông thường cho gọi người làm bếp vô phòng ăn để khen ngợi họ.
Mà ta lại quên điều đó, có khi không biết tới nữa. Ông làm tôi nhớ lại một điều mà tôi cơ hồ quên mất. Vì ý kiến chúng ta khác nhau, cho nên phải ráng tìm nguyên nhân chỗ bất đồng đó".