Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.
Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.
Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau.
Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.
À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra.
Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc.
Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.
Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật.
Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt.