Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà. - Nghe giống như bản đánh giá hiệu quả công việc quá nhỉ. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy.
Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế. Trước nay James vẫn quan niệm giống bố anh rằng nếu muốn mọi việc được như ý thì tốt hơn cả là nên tự mình làm lấy mọi việc. Jennifer đã lặp lại rất chính xác, cho nên tớ biết là cô ấy hoàn toàn hiểu mình đang làm gì.
Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc. Hôm đó là thời hạn hoàn thành các dự án lớn và phức tạp nhất, trong đó bao gồm dự án mà anh đã giao cho Jessica.
James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu - Sao ông lại hỏi vậy? Đương nhiên là tôi phải làm bất cứ điều gì cần làm chứ? Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn!
Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế. Thậm chí nếu có được chút thì giờ rảnh rỗi, anh cũng đã quá mệt mỏi. Vậy cậu đã làm gì để ổn định trở lại?
Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. - Chẳng có lý do gì mà cậu phải làm lại từ đầu cả.
Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Câu chuyện của Jones giúp anh học được rất nhiều điều, không chỉ từ những sai lầm của bản thân mình mà còn cả từ những sai lầm của Jones.
Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy. Bất kỳ học viên nào từng tham gia khóa học của tôi cũng đều cảm thấy bớt căng thẳng hơn trước. Nhân viên của anh cũng thay đổi, họ chuyển từ thái độ vị kỷ cá nhân, trốn tránh công việc sang cởi mở và hòa đồng với tập thể hơn.
Đó là nút thắt khó nhất trong công việc hiện tại của bọn tớ. - Cảm ơn ông, - James khẽ đáp. - Giờ thì tớ hiểu rồi.
James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực". - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. - Jones ngồi thẳng lên, chuẩn bị nói tiếp.