Con không trả lời chi hết, nhưng trong một lúc xúc động không chống lại được, con chạy lại cha, bá cổ cha, ôm cha với tình sùng bái cảm động mà Trời Phật đã làm nảy nở trong lòng con, mà sự lạnh lùng của cha không làm cho héo được. Thật đó có kết quả mỹ mãn trong công việc làm ăn không? Xin bạn hãy nghe chuyện một người vô tình mà bắt buộc phải dùng thuật ấy. Vậy đứa nhỏ muốn gì? Chẳng cần phải là nhà trinh thám đại tài cũng đoán được.
Khi ông về nhà, sau cả một buổi chiều mệt mỏi vì ứng đối xã giao với các công tước phu nhân linh mẫn, ông nghe bà chuyện trò ngây thơ mà óc được nghỉ ngơi. Chúng tôi xin ông giúp chúng tôi để tránh những bất tiện đáng tiếc do tình thế đó mà ra. Viên thu thuế lạnh lùng đáp: "Cái đó tôi không biết.
ở sở về, cha rình con ở ngoài đường. Một cách đối đãi như vậy làm cho người ta vui lòng tự sửa mình. nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết).
Đây là dịp thực hành những quy tắc tôi đã học được. Chơi như vậy mà còn thú gì nữa!. Khi đi qua một gian nhà sạch sẽ, ông hỏi: "Tại sao bọn này không dùng điện?".
Như vậy ông đã giúp tôi được một việc lớn lắm; vì nếu phòng kế toán của chúng tôi đã làm cho ông bất bình thì chắc có nhiều khách hàng dễ dãi cũng bất bình nữa. Thi nhân Rossetti tự cho là một nhân vật quan trọng. Không, ông nói: "Thầy có thể nghiên cứu việc này được.
Chúng tôi tiếp tục nói chuyện trong một lúc. Đọc thư bà ta, tôi tự nhủ: "Cảm tạ Trời Phật đã thương, không bắt tôi làm chồng con mụ này!". Chính ra, dù ông có ý tưởng đó, tôi cũng vẫn có gan dùng ông.
Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó. Những bạn này phải thành thực nói cho người đó biết có chỗ nào đáng ưa, chỗ nào đáng ghét. Này con, chính lúc đó cuốn sách ở tay cha rớt xuống và một nỗi sợ ghê gớm xâm chiếm cha.
Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. Hôm đó vào năm 1915. Nhưng nếu hư hỏng thì mặc ông!".
Nước Anh khích nộ sôi nổi. Thôi, cám ơn các em nhiều lắm. Cái ảo thuật của lời khen đó có nên dùng trong gia đình không? Tôi tưởng không có nơi nào người ta cần dùng nó - mà cũng xao nhãng nó - bằng trong gia đình.
Tôi tưởng tượng nhà buôn đó tự nhủ: "Nếu ông ta đương gặp sự khó khăn, thì có thể nhờ cậy mình được. và tôi gõ cửa, tươi tỉnh như đóa hoa. Khi tôi còn nhỏ, nhà tôi là bạn thiết của tôi, dắt dẫn tôi trên con đường chính.