Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.
Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Nhưng lí trí không cho phép.
Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái.
Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều. Người rỗng như không có lực.
Nhưng như thế chưa đủ. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.
Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Nghĩa là không đứng trên người khác. Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào?
Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.
Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.
Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem.