Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống.
Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây?
Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).
Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.
Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi.
Lát sau, thằng em đi vào. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp.
Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Trong công viên thì toàn ma cô.
Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Chả thằng nào là không biết quay cả. Rồi đến nằm bên nàng.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Chúng xèo xèo sền sệt. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.
Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Có ai mất xe lại thế không. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.