Hãy quan sát tâm trí. Nói cho cùng, chỉ có một vấn đề duy nhất mà thôi: đó là tâm trí tự buộc mình vào thời gian. Chúng ta có thể gọi hành động này là hành động trong trạng thái vâng phục.
Sự ưu thắng của tâm trí chẳng qua chỉ là một giai đoạn trong cuộc tiến hóa của ý thức. chỉ khi nào âm thanh xuất hiện, thì sự yên lặng mới hiện hữu. Vậy làm sao có thể nói tôi thoát khỏi thời gian cho được?
Không có gì khác biệt cả. Cánh cổng này chỉ mở ra trong một thoáng rất ngắn ngủi, và trừ phi bạn đã từng bắt gặp chiều kích này của cõi Bất thị hiện trong đời mình, bạn rất có thể sẽ bỏ lỡ nó. Đó là sự tìm thấy bản tính chân thật của bạn, cái bản tính vượt khỏi hình danh sắc tướng bên ngoài của bạn.
Bạn hãy ra ngoài trời vào một đêm trong trẻo để ngước nhìn bầu trời. Bạn thậm chí không cần nó phải khác với cách nó đang là. Gánh nặng thời gian đã tích lũy ngày càng trầm trọng thêm trong tâm trí con người.
Ở đây chủ yếu đề cập đến đau khổ về mặt tình cảm, nó cũng là nguyên nhân chính gây ra đau đớn và bệnh tật ở thể xác. Sẽ có những lúc năng lượng ấy hạ thấp cũng như lên cao. Còn thi sĩ và bậc thầy vĩ đại của giáo phái Sufism là Rumi thì tuyên bố: “Quá khứ và tương lai che khuất đáng Allah khỏi tầm mắt chúng ta; hãy dùng ngọn lửa thiêu đốt chúng đi”.
Bạn sẽ trở nên phi thực. Lần đầu tiên khi bạn thoáng cảm nhận qua trạng thái ý thức phi thời gian, bạn bắt đầu di chuyển qua lại giữa hai chiều kích thời gian và hiện tiền. Hãy lưu trú ở đó với tư cách chủ thể quan sát tâm trí.
Trong trạng thái đó, tất cả mọi chú ý của bạn đều tập trung vào cái Bây giờ. Theo Einstein, không gian và thời gian không tách rời nhau. Mọi thứ đều ổn nhưng chúng đang hiện hữu.
Người tôi tớ kia không biết chủ mình sẽ về vào giờ nào. Trong các tình huống khẩn cấp đe dọa đến tính mệnh, sự chuyển biến ý thức từ thời gian thành hiện trú đôi khi xảy ra một cách rất tự nhiên. Khi ấy họ mới thực sự gặp rắc rối, bởi họ không thể tự đánh lừa được nữa.
Nó trở thành một cơn lốc ý thức tỏ ngộ sẽ lôi kéo nhiều người khác tham dự vào. Chẳng hạn, nếu giận dữ là nhóm chứa năng lượng có tần số rung động chiếm ưu thế trong cái quầng chứa nhóm đau khổ, và các ý nghĩ hờn giận của bạn lưu trú ở những việc mà ai đó đã gây ra cho bạn hay ở những việc bạn dự tính gây ra cho họ, lúc ấy bạn đã trở nên mê muội và cái quầng ấy đã trở thành “bạn” rồi. Thế giới cũng tiếp tục hiện hữu đối với bạn, nhưng nó sẽ không còn trói buộc bạn nữa.
Bạn hãy thực tập theo lối này trong những ngày tháng sắp tới. Nói cho cùng, chỉ có một vấn đề duy nhất mà thôi: đó là tâm trí tự buộc mình vào thời gian. Tình hình này sẽ triệt bỏ sự phóng chiếu một cách cường bách và tự động nỗi đau ra bên ngoài.