Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Phố phường quanh nhà lại bình thường. Cháu mai sau là chúa sợ vợ.
Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu.
Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.
Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.
Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Sao lại xé sách hở con. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi.
Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà. Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết.
- Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.
Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.
Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều.