Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn.
Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều.
Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng. Đó là một niềm an ủi. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó.
Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Ông Diểu tức giận giương súng.
Trơ trọi giữa phố đông. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Hơi bị xịn, tiền triệu đấy.
Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ.
Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác.