Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.
Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá
Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Nhưng họ sống không bình thường. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.
Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự.
Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Cháu nó đang bị đau cơ. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.
Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)
Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.