Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.
Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Bố bảo: Đáng xem thật.
Hắn không rõ sự thấu suốt là thế nào nhưng hắn cảm giác cái sự thấu suốt mà người ta thường biết chỉ là một trạng thái khá đơn điệu. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.
Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc.
Bạn có hai giọng chính. Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Mình được khóc cho mình.
Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.
Bố mẹ con cũng buồn. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.