Để cho gánh nặng của ngày mai đè thêm vào gánh nặng hôm qua và hôm nay thì kẻ mạnh nhất cũng phải quỵ. Nó giản dị vô cùng và ai cũng áp dụng được. Tôi hăng hái rảo bước lại phòng một khách hàng.
Ông Nietzche đã định nghĩa "một người lý tưởng" là: "người khi bị định mạng thử thách, không những đã tỏ ra xuất chúng, mà thời thường còn thích tìm khó khăn và những trở lực để đương đầu". Ông thường lo sợ không sống được tới sáng hôm sau. Rồi tôi qua giúp một công ty bảo hiểm nhân mạng, vẫn để cho Thượng Đế dắt dẫn.
Steel, những cuộc hội nghị của ông và các bạn đồng nghiệp thường kéo dài quá. Bà thường ăn mặc giả người nhà quê, mà dò thám cử chỉ của ông cả khi ông đi chơi trong rừng. Tôi la khóc cho tới khi anh tôi phải nhường giường cho tôi".
Anh đáp: "Không đâu! Thân nhân tôi đã hứa chôn tôi trong một miếng đất nhà tại Broken Bow. Từ hai năm, tôi làm chủ một ngôi nhà hàng tạp hoá nhỏ, nhưng sự buôn bán không được phát đạt. Housman không làm cho bạn cảm động thì tôi xin kể lời của một người Mỹ nổi danh nhất ở thế kỷ này, trong số những người theo thuyết vô thần: Theodore Dreiser.
Tôi nhăn nhó, quạu quọ. Hèléne nói: "Ta sa cơ như vậy, chính lỗi tại ta chứ không tại ai hết. Định thức trên đã giúp ông H.
Canby Robinson thì trong năm người bệnh nằm ở nhà thương John Hopkins, có bốn người đau vì lao tâm, ưu tư quá. Bác sĩ Thomas Hyslop, cai quản một nhà thương điên, đã chú trọng vào điểm ấy trong bài diễn văntrước Anh quốc Y học hội. Ta hãy vui vẽ và sung sướng hưởng nó đi".
Không phải tình thế, hoàn cảnh mà con gặp đã làm con đau; chính vì con nghĩ bậy về những tình thế, hoàn cảnh ấy mà hoá đau. Mỗi khi bạn bị chỉ trích một cách bất công, bạn nên nhớ điều này: Nhưng lạ nhất là tôi đã khỏi hẳn bệnh.
Vì sự lo lắng có cái kết quả khốc hại là làm cho ta mất khả năng tập trung tư tưởng. Đại tướng Washington, Robert E. Tôi nghĩ: "Nếu mình kể rõ tình cảnh cho ông luật sư của mình, thì có lẽ ông kiếm được một lối ra mà mình không nghĩ tới chăng? Và tôi nhận rằng, thiệt tôi đã ngu, có một điều dễ dàng như thế mà sao trước không nghĩ tới".
Cả tá "Nam tử" đương tìm chân lý đó. Ông ta lại hỏi đến những thư chưa đáp. Cố nhiến, đó là một bạt tay vào lòng tự phụ của chàng.
Chúng tôi tưởng lối văn ấy phải là lối văn của thế kỷ thứ 20 này. Nếu tôi đủ can đảm thì đêm ấy tôi cũng đã tự tử như vậy. Chàng diệt ưu tư bằng cách cặm cụi trong những công việc thiết thực để kiến thiết tương lai đến nỗi không còn thời gian mà nghĩ tới dĩ vãng nữa.