Ta hăm hở chạy đón chuyến xe điện cuối cùng và khi đứng nghỉ ngơi để đợi xe, thì nó đi đi lại lại bên cạnh ta và hỏi ta: "Này anh, anh đã dùng tuổi xuân để làm gì? Và bây giờ anh đang làm gì?". Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn. Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.
Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn. Sự tiếp tế thời gian mặc dầu rất đều đặn mà lại bị hạn chế một cách khắc nghiệt. Ta hoàn toàn có thể kiểm soát bộ máy suy nghĩ của ta được.
Nếu bạn không chịu khó suy nghĩ mệt nhọc 45 phút (mới đầu, công việc ấy chán lắm) thì một giờ rưỡi đọc sách mỗi đêm sẽ uổng lắm. Y có thể không bao giờ tới thành La Mecque. Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ.
Họ ngồi xe máy phóng qua các miền trong xứ văn chương với mỗi mục đích là đi tìm cảm xúc mới. Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu. Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.
Nếu một người làm cho hai phần ba đời sống của mình tuỳ thuộc một phần ba còn lại, mà trong một phần ba này lại uể oải làm việc, thì làm sao hy vọng sống một cách đầy đủ được? Nó mạnh tới nỗi có những người suốt đời sống để tìm hiểu thêm, mà vẫn luôn luôn bị nó lôi kéo đi và cứ trượt chương trình của mình hoài. Và cũng không có hình phạt.
Nó ngắn quá đi thôi. Thế là 6 giờ, có lẽ hơn nữa, đã trôi qua từ khi bạn ở sở ra, trôi qua như một giấc mộng, trôi qua như ảo thuật, không sao hiểu được. Phân tích cảm giác ấy, ta sẽ thấy trước hết là một nỗi lo âu, bối rối, chờ đợi, ngóng trông, mong mỏi.
Không ăn cắp nó được. Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ. Mà trong luyện trí, một yếu tố quan trọng nhất là phải thấy gắng sức, khó nhọc, thấy nửa muốn làm, nửa muốn bỏ; cảm giác đó không thể có được, khi ta đọc tiểu thuyết.
Nhiều người hỏi mướn thì chủ phố phải tăng tiền. Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau. Lúc đó bạn có thể đọc báo được.
Rồi tôi sẽ xin giảng tại sao. Và bây giờ tôi phải xét đến vấn đề là nên coi tuần lễ có sáu hay bảy ngày. Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá.
Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc. trọng chương trình là một cách vừa phải, sống một cách không quá khắc khổ, mà cũng không thả lỏng quá, là một việc không dễ dàng lắm như những người thiếu từng trải thường tưởng lầm đâu. Mỗi người và trường hợp mỗi người đều riêng biệt.