Bản thân James cũng biết là lần này anh sẽ thành công. - Thật sao? Nếu tớ làm thế thì liệu sự việc có dễ dàng hơn không? - Jones nhíu mày hỏi. - Nào, chúng ta khoan hãy bàn về vấn đề lỗi của ai.
James cảm thấy thất vọng hơn là xấu hổ vì những hành động của Josh. Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. Giờ đây anh không còn băn khoăn nữa mà tập trung suy nghĩ xem mình nên bắt đầu như thế nào và nên thay đổi những gì.
Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ. Lẽ nào ông lại nghĩ rằng tôi có thể đọc được những suy nghĩ của ông kia chứ?". Một lần nữa, rất cảm ơn sự tin tưởng của ông.
Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao. Như các bạn cũng biết, những vấn đề của các tổ chức thường rất đa dạng và phong phú - thế nhưng điều mà tôi thường gặp nhất đó là họ chưa được trang bị các kỹ năng giao việc cần thiết - một trong những yếu tố không thể thiếu của một nhà quản lý hiệu quả. Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy.
Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy.
Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả. Càng lớn, họ càng giống nhau như đúc, hệt như hai anh em sinh đôi, từ ngoại hình cho đến dáng điệu.
Lần đầu tiên khi tớ tăng quy mô dự án, cô nhân viên Jennifer của tớ cũng rơi vào tình huống như Jessica bây giờ vậy! Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Anh rất biết ơn Jones vì đã giúp anh tạo ra những thay đổi đó và như đã hứa, tối nay cả hai nhà sẽ có dịp thưởng thức những xiên cá nướng ngon nhất mà vợ anh đã chuẩn bị.
Và dĩ nhiên công việc của họ cũng hiệu quả hơn. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Trước đây, anh có thói quen khui một chai bia và ngồi vào ghế bành rồi nhắm mắt lại.
Hai tuần sau đó, James gặp một chuyện xảy đến với Jessica. Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện. Đó là một điều mà anh không thể chấp nhận được vì bản thân anh - cũng giống như Jones - luôn là một trong những nhân viên xuất sắc nhất của công ty.
Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi. Còn sau đó thì anh chỉ muốn bật ti vi lên xem trong giây lát rồi đi ngủ. - Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc.