Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Hiện sinh hết thì còn gì là người. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm. Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không.
Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…
Bố bảo: Đáng xem thật. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.
Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.
Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.
Bạn cũng đang ganh đua với họ. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Giữa đầm lầy thông tin.
Rồi hắn biến đi đâu đó. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.