Nếu bỏ phòng của tôi ở hội Thanh niên theo Thiên Chúa Giáo mà đi chắc bị bắt và bị đem bắn liền. Không nên làm con vẹt. Để tránh mọi sự hiểu lầm, tôi xin giải thích: Tôi không khuyên bạn hoàn toàn bỏ ngoài tai mọi lời chỉ trích.
Tôi đã đọc những câu ấy trong một tờ thông tri của ty Cảnh sát Milwaukee. Mà tôi lấy làm vinh dự về Công ty của chúng tôi lắm; vì chính ông thân tôi đã sáng lập ra nó từ 24 năm trước. Bà diễn thuyết trong các hội phụ nữ ở khắp nước Mỹ, khuyên những ông bảo hiểm nhân mạng nên để cho vợ lãnh mỗi tháng một số tiền bao nhiêu đó, chứ đừng để cho lãnh hết một lần.
Nhưng mỗi vấn để đưa ra, phải quyết định rồi mới qua vấn đề khác. Các vị bác sĩ ngạc nhiên vô cùng. Không bao giờ tôi rảnh một giây để lo tới cái gì khác ngoài công việc đương làm, và đêm tới, chân đau như dần, cũng không còn nghĩ gì được.
Và bao giờ tôi bắt đầu sống như vậy? Tuần sau?. Tôi tưởng tượng khu đất mênh mông trên đó bộ đội đóng rải rác, và tôi nhủ khi nào bom rớt trúng lỗ hầm nhỏ, sâu đó tôi mới chết được. Dông tuyết ào ào trên đầu, lạnh tới 80 độ dưới số không, đêm tối vô tận dày đặc ở chung quanh.
Từ lúc đó, tôi hết phải lo lắng, phấn đấu nữa. Nhà bác học trứ danh Pasteur, đã nói về "sự bình tĩnh tại các thư viện và các phòng thí nghiệm". Rồi lần lần tôi thất vọng đến nỗi khinh nghề và có ý giải nghệ.
Tôi lại nghĩ rằng người ta trả lương cũng chỉ để tôi làm công việc ấy. "Một phần lớn cái mà ta gọi là hoạ. Song bác sĩ nóng nảy ngắt lời ngay: "Cái gì vậy, cô Olga K Jarvey? Phải can đảm lên chớ! Nếu cứ la hét như vậy thì mau chết lắm.
Trái lại, nếu cứ muốn lo nghĩ, cáu kỉnh hay mắc bệnh ung thư thì cứ việc mà nghĩ luôn luôn đến mười phần trăm trường hợp khổ cực. Tôi xin đơn cử truyện một người bán sách thất vọng, ông John R. Riêng tôi, tôi thấy khó, khó ghê.
Hãy bắt chước khoa trưởng Hawkes, đừng cố giải quyết những nỗi khó khắn trước khi đã thu thập đủ sự kiện một cách vô tư. Bạn nên nhớ rằng nhiều người khác cũng lo lắng về tài chính như ta vậy. Vì ốm đau hoài, bà Eddy sớm nghĩ tới khoa "chữa tinh thần".
Bạn và tôi, chúng ta thường thấy một vật gần như trống rỗng; bóng đèn điện. Nhiệm vụ của chúng ta là giúp y chứ không phải là treo cổ y đâu nhé". Nhưng tôi không nóng nẩy và luôn luôn nhớ lời khuyên của bác sĩ: "Mỗi lần chỉ có một hột cát xuống thôi.
Họ trong mối dây thòng lọng vào cổ vụ mục sư da đen và kéo lê ông ta trên đường suốt hai cây số đến chỗ hành hình. Ba trăm rưỡi năm trước, ông Francis Bacon đã có lý khi ông nói: "Triết lý nông nổi hướng óc loài người tới chỗ vô thần: nhưng triết lý sâu xa lại đưa ta tới tôn giáo". Tôi oán định mệnh nhưng vẫn nằm nghĩ như lời thầy thuốc dặn.