Sẽtop1

Sung sướng với đứa con dâu ngực khủng đêm mưa

  • #1
  • #2
  • #3
  • Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.

    Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Ông cụ rất phấn chấn. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.

    Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.

    Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.

    Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá.

    Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa.

    Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.

    Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo.

    Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân.

    Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap