Cái đó, chúng đưa ra không khó. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực.
Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Bị điểm kém chẳng hạn. Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta.
Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.
Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Chúng tôi đi thay quần áo. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.
Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội. Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn.
Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.
Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra. Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.
Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn.