Lòng họ mở ra rộng hải hồ để rước bằng hữu. Cây gõ dù bị kẻ ác bôi trét uế vật thể nào khi cần dùng đem rửa vẫn hữu dụng. Loại trừ những uế ảnh làm lem luốc hồn xuân của ta.
Chơi xong họ lên ăn hay đi ngủ thì ăn mạnh ngái khì khì chớ không nhớ cái gì cả, kể cả hồi nãy lùi khoai lên bị má đập cho đũa bếp. Nhiều bạn trai có tật ăn nói um sùm. Còn hỏi đến tinh thần trách nhiệm của bạn trai Thúc Sinh thì vô ích.
Họ tưởng tượng người yêu đang ngồi viết với gương mặt kiều diễm. Trong lớp thầy có rao bài chậm hay lẹ, có đổi thời dụng biểu bất ngờ, có vô trễ ra trễ, họ ít thắc mắc, tắc lưỡi, bực tức như bạn gái. Ông dẫn chứng: Nã Phá Luân cho tình dục đọc sách, xô đẩy mình tới điên cuồng, Walter Scott hồi 16 tuổi nuốt hằng mấy thư viện.
Người yêu của họ phải làm một nạn nhân đóng vai trò của kẻ nghe bất đắc dĩ cho họ. Không phải họ bảo người lớn sai lầm đâu. Mà các hạng sau nầy cũng may chiếm thiểu số trong giới bạn trai.
Sau cùng chạm những thực tế chua cay đòi sự chịu đựng của ý chí, sự khôn ngoan của trí tuệ. Người khác thấy đi lẹ tỏ ra tháo vát nên bước như ngựa phi. Thiếu gì cậu thay đồ một cách tự nhiên trước mặt một chị ruột hay một chị dâu.
Họ cũng bất mãn cái gì đang có vì chán nhàm. Nếu phải tranh đấu cho chí cả thì họ dám chết sống. Nhưng phải khôn ngoan: bạn trai nên nhớ ai cũng phải qua mùa bích mộng ấy.
Vì hiểu như vậy, người ta không còn ngạc nhiên sao trong xã hội, đ àn ông vụn trộm ái tình hơn đ àn bà, có vợ chính thức mà vẫn đi nhà điếm, có nhiều vợ lẽ công khai. Họ hồ nghi nhiều kẻ xung quanh chuẩn bị ngạo nghễ họ. Tâm hồn tự trọng trào tràn nhựa xuân đó là miếng đất phong phú để nhà giáo dục khai thác những đức vị tha, hy sinh, phục vụ nhân quân xã hội.
Ti Hamer Toth mượn một thần thoại Hi lạp để nhấn mạnh sự rút rỉa lương tâm của tội dâm. Phần đông bạn trai khác, lo trang sức thì cũng lo nhưng không quá tỉ mỉ thường xuyên như bạn gái. Họ cũng tưởng tượng hạnh phúc của tình địch cướp giựt của họ để sống gần người tình cũ của họ.
Họ ghép cô nầy với bạn trai nọ. Còn to con đẫy đà như Gô Liát sao lại thua trí Davít nhỏ con để rồi tàn mạng cách đáng tiếc. Nhưng vì khát vọng tận hiến, tham vọng ở tương lai bao la quá nên họ đâm ra sống hơi lạc lẽo với những người mà họ gặp hằng ngày trong cuộc sống.
Bài vở thầy giáo rầy họ mãi, bảo phải kỹ lưỡng. Họ chưa là vĩ nhân nhưng chí của họ không vừa: họ muốn cho đời họ một cái gì. Aùi tình có màu sắc nhục tình.