Bạn phải thận trọng khi đầu tư của cải của mình, chú ý đừng vì tham lam mà mù quáng lao vào những vụ đầu tư mang lại lợi nhuận lớn một cách bất thường. Nabonidus đành bỏ thành và chạy trốn khỏi vương quốc. Cuộc giao dịch buôn bán của tôi xem như chấm dứt.
Tôi thấy mình quả thật là một người may mắn và tôi rất muốn mình luôn gặp được những điều tương tự như thế. Lần thứ hai, chúng tôi thất bại nặng nề, vì bị toán quân rất gan dạ và có trang bị đầy đủ tấn công lại. Vậy thì làm sao mà giàu có cho được! Do đó, cho dù cháu là một người làm công nghèo khó, cháu phải làm thuê làm mướn cho chủ để có cái ăn, cái mặc nhưng cháu cũng nên để dành.
- Cám ơn anh! Tôi có một câu hỏi muốn nhờ vị thương gia trả lời giúp. Cuối cùng, cuộc thương lượng cũng kết thúc. - Bất cứ ai cũng có thể bị biến thành nô lệ.
Mọi người có thấy như thế không? Nhờ Algamish khuyến cáo từ trước nên tôi tiếp tục để dành tiền. Đây là một trong những công trình xây dựng đầu tiên có tầm mức vĩ đại được biết đến trong lịch sử loài người.
Thật lạ lùng biết bao, tôi không còn thiếu hụt tiền bạc như trước nữa. Đối với công trình này, nữ hoàng Semiramis được xem là người có công đầu tiên. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những điều ông Algamish nói.
Tuy nhiên, Dabasir biết rõ những gì Tarkad đang nghĩ trong đầu. - Những kẻ đó muốn nói gì khi bảo nhà vua đang chờ chúng ta trên các tường thành? - Thì sau một thời gian cái giỏ sẽ đựng đầy trứng.
Cuối cùng, bà Sira lên tiếng bằng một giọng nói lạnh lùng: Đó cũng là câu chuyện mà tôi sắp kể ra cho các bạn nghe đây. Tuy nhiên, có lẽ quen với lối sống giang hồ khi còn làm đạo tặc, nên tôi nghĩ cuộc đời của tôi sắp bước vào những cuộc phiêu lưu mới.
Cổ họng của bọn ông khát cháy nhưng vẫn không thể nào uống nước được, bởi nước uống lúc nào cũng nóng như vừa mới đun sôi vậy. Anh hãy cố gắng yêu thích công việc và đừng bao giờ né tránh những việc nặng nhọc. Khi dịp may đến, anh ta lại bảo mình đang có nhiều việc phải làm và xin hãy đợi đó.
Đó là tình cảnh mà ông đã phải sống trong những ngày tháng ấy. Khi con lạc đà chở ông tiến thẳng vào sân nhà của ông Nana-naid, ông rất ngạc nhiên khi nhìn thấy ông Arad Gula đang đợi ở đấy. Họ nhận thức được rằng, ông Algamish quay trở lại cửa hiệu khắc chữ nhiều lần, bởi vì ông ấy muốn quan sát một con người – chàng thanh niên Arkad - từ sự nghèo khó, khốn khổ của cuộc đời, đang tìm cách vươn lên.
Hắn nói toạc ra rằng: Dabasir cũng vậy, nhưng lần này anh gọi lớn: Con đi kiếm việc làm nhưng không ai chịu thuê con cả.