Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.
Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Tôi ủng hộ cái đúng.
Anh đang hạnh phúc. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Bạn cần làm việc, cần vận động. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.
Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.
Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.
Ăn xong lên giường nằm. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Đúng mà cũng không đúng. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết.
Cũng có hôm ngủ khá say. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không.
Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận.